Đồ câu/Mồi Câu/Hồ Câu
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012
Trùn hổ
Hiện nay, chúng tôi đang có kế hoạch nhập khẩu trùn hổ Canada về để phục vụ thú vui câu cá của các Cần thủ, đang trong thời gian xin giấy phép.Dự kiến từ 2-4 tháng nữa sẽ có hàng để cung cấp.
Vui lòng Bấm vào chữ Nhận xét bên dưới để lại câu hỏi cho chúng tôi.
Xin chân thành cảm ơn quí vị đã ghé thăm website.Liên hệ:
Mùa câu cá & giăng câu
Nhắc đến mùa câu cá là nhắc cái tổng quát như vậy, nhưng từ xa xưa cho tới ngày nay việc câu cá là một công việc vừa giản dị mà cũng vừa phức tạp. Nó giản dị vì khi mình nói tới việc câu cá người ta thường chỉ nghĩ đến lưỡi câu và mồi; nhưng nó phức tạp vì không phải loài cá nào cũng giống như loài cá nào. Do vậy, nói tới mùa câu cá là nói cái nét riêng của từng loại câu, từng thời điểm và từng loài cá mà dân quê ngày xưa đã từng áp dụng vào các cách câu cá qua mấy mươi năm dày dạn kiếm tìm và tạo thành những cách câu cá sao cho thích ứng với những mùa màng nơi các sông rạch ruộng nương của vùng đất đầy sông rạch thuộc miền Tây Nam Phần của mình.

Lương Thư Trung
Trước nhất, vào Tháng Tư, khi trời mưa già, nước bùn trên các con đường quê chảy xuống sông rạch làm nước sông các nơi ngầu đục là cá chốt giấy trong các dòng sông bắt đầu thè lè những cặp trứng chuẩn bị một mùa lên đồng để tìm chỗ đẻ. Vào mùa này, dân quê có người câu cá chốt giấy, cá chốt trâu, cá chốt chuột bằng cần câu với mồi dế cơm, dế nhủi là chính, nhưng cũng có người còn câu cá chốt bằng mồi trứng kiến vàng.
Vào những ngày mưa, kiến vàng thường làm ổ trên các loại cây như xoài, gáo, bằng lăng, bần để chun vô ổ đẻ trứng và trốn mưa. Dân quê mới dùng cây sào thật dài, rồi buộc cái vợt làm bằng vải mùng hay cái thúng dê ở đầu cây sào và rồi trèo lên các loại cây có ổ kiến vàng mà phá ổ chúng cho trứng rớt ra và lấy trứng này làm mồi câu cá chốt.
Thường thường, dân quê câu cá chốt bằng cần câu làm bằng ngọn trúc; nhưng cũng có người không câu bằng cần câu mà họ câu cá chốt bằng câu quăng. Người ta tóm những lưỡi câu cách nhau cỡ tám tấc một lưỡi vào giường câu dài cỡ ba, bốn chục thước. Đầu giường câu kia có buộc một cây sắt hay một cục đá với mục đích khi mình quăng câu, cục đá sẽ kéo luồng câu thẳng ra và chìm xuống nước theo lòng rạch.
Sau khi móc mồi và khoanh tròn luồng câu vào cái sề sao cho các lưỡi câu không bị rối với nhau, rồi người ta mới đứng nơi đầu cầu các bến sông và cầm cục đá mà quăng giường câu ra giữa sông. Khi quăng câu như vậy rồi, người ta buộc đầu giường câu còn lại vào cái sào dài và cắm xuống nước cho luồng câu chìm sát lòng rạch và ngồi chờ cá ăn mồi. Khoảng chừng hút tàn điếu thuốc là bắt đầu nhổ cây sào lên và phăng giường câu vào bờ để gỡ cá.
Còn nếu ai có xuồng, người ta không quăng câu như vậy mà họ bơi xuồng thả câu sau khi móc mồi như câu quăng. Bơi xuồng thả câu có cái tiện là câu ít bị rối, mình có thể thả nhiều luồng câu và công việc mau lẹ, ít trở ngại.
Thường thường những năm 40, 50 các sông rạch miệt Long Xuyên, Châu Đốc cá chốt giấy, cá chốt trâu, cá chốt chuột nhiều lắm, và con nào con nấy vào mùa này chúng mập dữ lắm; mà nhứt là cá chốt giấy có con bằng ngón chưn cái. Mỗi ngày, người ta thả câu lúc nước đứng lớn hoặc đứng ròng. Nước chảy yếu thì cá dạn ăn, và giường câu cũng ít bị đứt. Hồi đó, cứ quăng câu cá chốt cách này, mỗi ngày dân ruộng quăng vài ba giác là đủ cá ăn một ngày. Loại cá chốt giấy kho tiêu bỏ thêm tóp mỡ thì ngon hết biết.
Dường như trẻ nhỏ ở nhà quê, hồi thời xa xưa ấy, đứa nào cũng mê mùa quăng câu cá chốt. Và ai đã từng sống ở nhà quê và được cha mẹ cho đi học trường làng cũng đều mê mùa câu quăng này, và thường bị người lớn rầy là tối ngày cứ mê giăng câu, hổng lo học hành gì ráo. Rầy thì rầy vậy, nhưng rồi cũng lén lén kiếm mồi và quăng câu cá chốt, không bỏ được cái tật mê câu, mê cá.
Vào mùa nước tháng năm, tháng sáu, nước dưới sông đục ngừ, bọn trẻ nhỏ nhà quê cũng thích cắm câu xúc tép. Nói là cắm câu, thật ra sắp nhỏ chỉ lấy nhánh trúc dài cỡ tám tấc rồi buộc sợi dây bố vào với miếng mồi trùn buộc lòng thòng đầu kia nhợ câu. Thế là khi nước lớn, cứ mon men theo mé sông, mé rạch mà cắm mấy chục cần câu không lưỡi này và cầm cái rổ đi lòng vòng theo mấy cần câu cắm này, hễ thấy nhợ câu nào lay động thì đưa cái rổ nhẹ xuống và xúc lên thật nhanh, thế nào cũng được vài con tép rong, tép đất, tép bạc đang ngậm mồi. Cách cắm câu bắt tép không có lưỡi câu này, thường trẻ nhỏ thích lắm, người lớn ít ai làm vì bận phải lo những mùa câu khác bắt cá nhiều hơn.
Tháng bảy nước nhảy khỏi bờ và bò lần vô mé vườn, tràn qua đám nưa, ngập theo các vồng mía làm cho trùn trong những vồng mía cao này bắt đầu di chuyển lên gò cao. Theo lệ thường, nước bò tới đâu cá tép lội theo tới đó mà dân quê thường nói với nhau “ở đâu có nước là có cá”. Do cá biết mấy chỗ cao ráo nước tràn này có trùn và chúng mon men theo các vồng mía, vồng khoai, vồng nưa ăn mồi trùn. Vì quan sát thấy cá quậy ăn mồi theo những vồng mía lấp ló nước, dân quê mới sắm câu cắm mà cắm dọc theo mấy chỗ cá ưa quậy ăn mồi này. Thường thường cá ăn câu qua mấy luồng câu cắm này là cá trê trắng, cá trê vàng, cá chạch, cá lóc, cá chốt, nhưng cá bắt được thường là cá còn nhỏ, còn cá lớn thì không vô cạn kiếm mồi như vậy.
Có người không cắm câu theo các vồng mía hoặc các bụi nưa ngập nước mà giăng câu từng luồng, mỗi luồng khoảng năm mười lưỡi câu tóm vào giường câu cách nhau cỡ một thước một lưỡi hoặc gần hơn một chút, nhưng đừng tóm hai lưỡi câu gần quá vì tóm câu gần, khi luỡi này dính cá thì hai lưỡi câu gần hai bên cá không dám lại ăn câu.
Mồi cắm câu hoặc mồi câu giăng theo các vạt đất gò vào mùa nước mới bò vô vườn này thường là mồi trùn vì lúc này cá lóc, cá trê vô đất gò kiếm mồi là chúng kiếm mồi trùn. Vả lại, mùa này trùn dồn lên gò nên cũng dễ đào. Hai loại trùn mà cá ưa nhứt đó là trùn hổ và trùn huyết. Trùn cơm chúng cũng thích nhưng hổng bằng hai loại trùn kia; thêm nữa, trùn cơm không dai bằng nên bị cá rỉa mau hao mồi.
Vào tháng 8, nước trên đồng nhiều rồi, dân quê mới thực sự bắt tay vào mùa giăng câu bắt cá lóc, cá trê trên những cánh đồng lúa mùa. Vào mùa này, vì đồng lớn, nước sâu, nên ít ai cắm câu bằng những cần câu cắm. Ngày xa xưa ấy người ta giăng câu những luồng rất dài băng qua nhiều vạt đất với lung vũng đìa bàu đầy cá là cá. Những loại lưỡi câu dùng cho mùa giăng câu này tùy theo mình muốn bắt loại cá gì. Với cá lóc, người ta ưa dùng lưỡi câu đúc; với cá trê, người ta dùng lưỡi câu dấu ó; với cá thác lác, cá trèn người ta dùng lưỡi câu dấu ó có vọng câu nhỏ hơn cá trê.
Những người giăng câu chuyên nghiệp vào mùa này người nào cũng sắm năm bảy trăm câu, có khi nhiều đến cả vài thiên câu là thường. Người giăng câu gần thì chiều chống xuồng ra đồng bủa câu, móc mồi rồi cắm xuồng ngủ chờ thăm câu giác nhứt, móc mồi lại và chờ chùa công phu hiệp nhứt là cuốn câu gỡ cá và chống xuồng về nhà.
Người giăng câu xa thì cụ bị cà rèm, gạo thóc, nồi niêu, củi đuốc, mắm muối, cà ràng, đèn dầu, mồi câu cho chuyến giăng câu một tuần hoặc mười ngày mới về một lần. Riêng mồi câu họ cũng dự trù cho đủ số ngày ở trên đồng giăng câu. Khi ở trên đồng như miệt Bình Di, Bắc Nam, miệt Luỳnh Quỳnh, miệt Tám Ngàn, miệt Đồng Tháp Mười..., họ ngày cắm xuồng ngủ, chiều bủa câu, tối thăm một giác và thay mồi, sáng cuốn câu và gỡ cá giăng được, nếu sống thì rộng trong xuồng, nếu cá ngột thì xẻ cá muối làm khô, làm mắm. Nếu cá dính câu nhiều quá thì có xuồng ghe tới mua, thuận đâu bán đó cho nhẹ xuồng. Nhưng ngày trước, thường thường người ta rộng cá và bơi xuồng về nhà sau mỗi chuyến giăng câu lâu như vậy, ít ai bán cá sống, trừ khi cá dính nhiều không còn chỗ để chứa cá mới bán. Cá giăng câu mùa này thường là cá lóc, cá trê trắng, cá trê vàng.
Giăng câu những đồng lớn vào mùa nước ngập lụt lút đầu lút cổ này, thường hai ba xuồng giăng chung một cánh đồng và tìm chỗ đâu xuồng chung với nhau để khi cần giúp đỡ nhau những khi có dông mưa hoặc khi cần tiếp giúp. Có điều cần lưu ý, kẻo nguy hiểm là trong những bó củi, bó lá dừa để sau lái hoặc chót mũi xuồng, rắn hổ đất gặp nước lội lêu bêu không chỗ dựa, chúng thường tấp vô xuồng và trốn trong mấy chỗ để củi và lá dừa này. Người nào giăng câu xa vào mùa này đều phải cẩn thận khi lấy củi và luôn luôn có mang theo cục mật hội để phòng khi bị rắn chạm thì có cái để rút nọc độc cứu nguy lúc hiểm nghèo giữa đồng nước bao la mông quạnh này.
Lương Thư Trung
Trước nhất, vào Tháng Tư, khi trời mưa già, nước bùn trên các con đường quê chảy xuống sông rạch làm nước sông các nơi ngầu đục là cá chốt giấy trong các dòng sông bắt đầu thè lè những cặp trứng chuẩn bị một mùa lên đồng để tìm chỗ đẻ. Vào mùa này, dân quê có người câu cá chốt giấy, cá chốt trâu, cá chốt chuột bằng cần câu với mồi dế cơm, dế nhủi là chính, nhưng cũng có người còn câu cá chốt bằng mồi trứng kiến vàng.
Vào những ngày mưa, kiến vàng thường làm ổ trên các loại cây như xoài, gáo, bằng lăng, bần để chun vô ổ đẻ trứng và trốn mưa. Dân quê mới dùng cây sào thật dài, rồi buộc cái vợt làm bằng vải mùng hay cái thúng dê ở đầu cây sào và rồi trèo lên các loại cây có ổ kiến vàng mà phá ổ chúng cho trứng rớt ra và lấy trứng này làm mồi câu cá chốt.
Thường thường, dân quê câu cá chốt bằng cần câu làm bằng ngọn trúc; nhưng cũng có người không câu bằng cần câu mà họ câu cá chốt bằng câu quăng. Người ta tóm những lưỡi câu cách nhau cỡ tám tấc một lưỡi vào giường câu dài cỡ ba, bốn chục thước. Đầu giường câu kia có buộc một cây sắt hay một cục đá với mục đích khi mình quăng câu, cục đá sẽ kéo luồng câu thẳng ra và chìm xuống nước theo lòng rạch.
Sau khi móc mồi và khoanh tròn luồng câu vào cái sề sao cho các lưỡi câu không bị rối với nhau, rồi người ta mới đứng nơi đầu cầu các bến sông và cầm cục đá mà quăng giường câu ra giữa sông. Khi quăng câu như vậy rồi, người ta buộc đầu giường câu còn lại vào cái sào dài và cắm xuống nước cho luồng câu chìm sát lòng rạch và ngồi chờ cá ăn mồi. Khoảng chừng hút tàn điếu thuốc là bắt đầu nhổ cây sào lên và phăng giường câu vào bờ để gỡ cá.
Còn nếu ai có xuồng, người ta không quăng câu như vậy mà họ bơi xuồng thả câu sau khi móc mồi như câu quăng. Bơi xuồng thả câu có cái tiện là câu ít bị rối, mình có thể thả nhiều luồng câu và công việc mau lẹ, ít trở ngại.
Thường thường những năm 40, 50 các sông rạch miệt Long Xuyên, Châu Đốc cá chốt giấy, cá chốt trâu, cá chốt chuột nhiều lắm, và con nào con nấy vào mùa này chúng mập dữ lắm; mà nhứt là cá chốt giấy có con bằng ngón chưn cái. Mỗi ngày, người ta thả câu lúc nước đứng lớn hoặc đứng ròng. Nước chảy yếu thì cá dạn ăn, và giường câu cũng ít bị đứt. Hồi đó, cứ quăng câu cá chốt cách này, mỗi ngày dân ruộng quăng vài ba giác là đủ cá ăn một ngày. Loại cá chốt giấy kho tiêu bỏ thêm tóp mỡ thì ngon hết biết.
Dường như trẻ nhỏ ở nhà quê, hồi thời xa xưa ấy, đứa nào cũng mê mùa quăng câu cá chốt. Và ai đã từng sống ở nhà quê và được cha mẹ cho đi học trường làng cũng đều mê mùa câu quăng này, và thường bị người lớn rầy là tối ngày cứ mê giăng câu, hổng lo học hành gì ráo. Rầy thì rầy vậy, nhưng rồi cũng lén lén kiếm mồi và quăng câu cá chốt, không bỏ được cái tật mê câu, mê cá.
Vào mùa nước tháng năm, tháng sáu, nước dưới sông đục ngừ, bọn trẻ nhỏ nhà quê cũng thích cắm câu xúc tép. Nói là cắm câu, thật ra sắp nhỏ chỉ lấy nhánh trúc dài cỡ tám tấc rồi buộc sợi dây bố vào với miếng mồi trùn buộc lòng thòng đầu kia nhợ câu. Thế là khi nước lớn, cứ mon men theo mé sông, mé rạch mà cắm mấy chục cần câu không lưỡi này và cầm cái rổ đi lòng vòng theo mấy cần câu cắm này, hễ thấy nhợ câu nào lay động thì đưa cái rổ nhẹ xuống và xúc lên thật nhanh, thế nào cũng được vài con tép rong, tép đất, tép bạc đang ngậm mồi. Cách cắm câu bắt tép không có lưỡi câu này, thường trẻ nhỏ thích lắm, người lớn ít ai làm vì bận phải lo những mùa câu khác bắt cá nhiều hơn.
Tháng bảy nước nhảy khỏi bờ và bò lần vô mé vườn, tràn qua đám nưa, ngập theo các vồng mía làm cho trùn trong những vồng mía cao này bắt đầu di chuyển lên gò cao. Theo lệ thường, nước bò tới đâu cá tép lội theo tới đó mà dân quê thường nói với nhau “ở đâu có nước là có cá”. Do cá biết mấy chỗ cao ráo nước tràn này có trùn và chúng mon men theo các vồng mía, vồng khoai, vồng nưa ăn mồi trùn. Vì quan sát thấy cá quậy ăn mồi theo những vồng mía lấp ló nước, dân quê mới sắm câu cắm mà cắm dọc theo mấy chỗ cá ưa quậy ăn mồi này. Thường thường cá ăn câu qua mấy luồng câu cắm này là cá trê trắng, cá trê vàng, cá chạch, cá lóc, cá chốt, nhưng cá bắt được thường là cá còn nhỏ, còn cá lớn thì không vô cạn kiếm mồi như vậy.
Giăng câu mùa nước nổi
Mồi cắm câu hoặc mồi câu giăng theo các vạt đất gò vào mùa nước mới bò vô vườn này thường là mồi trùn vì lúc này cá lóc, cá trê vô đất gò kiếm mồi là chúng kiếm mồi trùn. Vả lại, mùa này trùn dồn lên gò nên cũng dễ đào. Hai loại trùn mà cá ưa nhứt đó là trùn hổ và trùn huyết. Trùn cơm chúng cũng thích nhưng hổng bằng hai loại trùn kia; thêm nữa, trùn cơm không dai bằng nên bị cá rỉa mau hao mồi.
Vào tháng 8, nước trên đồng nhiều rồi, dân quê mới thực sự bắt tay vào mùa giăng câu bắt cá lóc, cá trê trên những cánh đồng lúa mùa. Vào mùa này, vì đồng lớn, nước sâu, nên ít ai cắm câu bằng những cần câu cắm. Ngày xa xưa ấy người ta giăng câu những luồng rất dài băng qua nhiều vạt đất với lung vũng đìa bàu đầy cá là cá. Những loại lưỡi câu dùng cho mùa giăng câu này tùy theo mình muốn bắt loại cá gì. Với cá lóc, người ta ưa dùng lưỡi câu đúc; với cá trê, người ta dùng lưỡi câu dấu ó; với cá thác lác, cá trèn người ta dùng lưỡi câu dấu ó có vọng câu nhỏ hơn cá trê.
Những người giăng câu chuyên nghiệp vào mùa này người nào cũng sắm năm bảy trăm câu, có khi nhiều đến cả vài thiên câu là thường. Người giăng câu gần thì chiều chống xuồng ra đồng bủa câu, móc mồi rồi cắm xuồng ngủ chờ thăm câu giác nhứt, móc mồi lại và chờ chùa công phu hiệp nhứt là cuốn câu gỡ cá và chống xuồng về nhà.
Người giăng câu xa thì cụ bị cà rèm, gạo thóc, nồi niêu, củi đuốc, mắm muối, cà ràng, đèn dầu, mồi câu cho chuyến giăng câu một tuần hoặc mười ngày mới về một lần. Riêng mồi câu họ cũng dự trù cho đủ số ngày ở trên đồng giăng câu. Khi ở trên đồng như miệt Bình Di, Bắc Nam, miệt Luỳnh Quỳnh, miệt Tám Ngàn, miệt Đồng Tháp Mười..., họ ngày cắm xuồng ngủ, chiều bủa câu, tối thăm một giác và thay mồi, sáng cuốn câu và gỡ cá giăng được, nếu sống thì rộng trong xuồng, nếu cá ngột thì xẻ cá muối làm khô, làm mắm. Nếu cá dính câu nhiều quá thì có xuồng ghe tới mua, thuận đâu bán đó cho nhẹ xuồng. Nhưng ngày trước, thường thường người ta rộng cá và bơi xuồng về nhà sau mỗi chuyến giăng câu lâu như vậy, ít ai bán cá sống, trừ khi cá dính nhiều không còn chỗ để chứa cá mới bán. Cá giăng câu mùa này thường là cá lóc, cá trê trắng, cá trê vàng.
Giăng câu những đồng lớn vào mùa nước ngập lụt lút đầu lút cổ này, thường hai ba xuồng giăng chung một cánh đồng và tìm chỗ đâu xuồng chung với nhau để khi cần giúp đỡ nhau những khi có dông mưa hoặc khi cần tiếp giúp. Có điều cần lưu ý, kẻo nguy hiểm là trong những bó củi, bó lá dừa để sau lái hoặc chót mũi xuồng, rắn hổ đất gặp nước lội lêu bêu không chỗ dựa, chúng thường tấp vô xuồng và trốn trong mấy chỗ để củi và lá dừa này. Người nào giăng câu xa vào mùa này đều phải cẩn thận khi lấy củi và luôn luôn có mang theo cục mật hội để phòng khi bị rắn chạm thì có cái để rút nọc độc cứu nguy lúc hiểm nghèo giữa đồng nước bao la mông quạnh này.
Niềm vui nhỏ bên chiếc cần trúc.
Một tuần làm việc căng thẳng đã trôi qua thật nhanh, 04h chiều
thứ 6, ngồi trong Công ty mà lòng tôi cứ háo hức muốn về nhà sớm để chuẩn bị đồ
câu cho ngày mai. Không chịu nỗi cơn ghiền nữa, thế là tranh thủ vài phút lơ
đãng của mấy anh chị em trong Công ty, tôi đã có mặt tại tiệm đồ câu!
Ban đầu tôi chỉ định ghé tiệm đồ câu gần nhà mua một ít trùn để sáng mai đi giật rô phi cho vui. Nhưng khi nhìn mấy bó trúc trong tiệm thì tôi bỗng nhiên thấy khoái quá, cái màu vàng óng tự nhiên, cái đọt cong cong của những đọt trúc làm tôi phải thay đổi suy nghĩ: thôi, chơi thêm 2 cây cần trúc, ngày mai đem đi giật cho có cảm giác.
Thực ra trong bộ sưu tập cần câu tay của tôi không phải là thiếu, tôi đã trang bị đủ cho mình 04 cây cần tay cacbon loại bèo của China với đủ kích cỡ từ 2m7->4m5 mà cái giá chưa cây nào quá 60 ngàn đồng. Lo mải mê thử và chọn 2 cây cần trúc ưng ý loại của Đà Lạt (nghe chủ tiệm nói thế chứ tôi chẳng biết nó trồng ở tỉnh nào?) với cái giá 50 ngàn cho 2 cây. Mua xong 2 cây cần, tôi bắt đầu lựa mua một ít trùn. Nhưng khi nghe bà chủ tiệm nói 100g trùn mủ bữa nay giá 20 ngàn đồng/100g thì tôi bị sượng người lại. Lý do: trong túi chỉ còn đúng 10 ngàn đồng! Sáng nay đi làm vợ nhét vô bóp 100 ngàn, đổ xăng hết 40, sau khi mua 2 cây cần hết 50 nữa. Tôi cứ đinh ninh là giá trùn chỉ 10 ngàn/100g như lúc trước, ai dè bây giờ 1 kí lô trùn còn mắc hơn 1 kí thịt bò! Thôi đành chịu khó chạy về bãi đất trống gần nhà đào trùn hổ để làm mồi câu, bái bai bà chủ.
Thế là về tới nhà, tôi vác cái búa trong nhà ra bãi đất trống gần nhà tìm mấy con trùn. Chắc vài hôm nữa lãnh lương xong tôi mua cái xẻng nhỏ hay cái bay của mấy ông thợ hồ về để đào trùn, chứ đào bằng cái đầu búa vừa mệt và vừa kém hiệu quả quá. Lần mò một hồi thì tôi cũng đã tìm được hang ổ của lũ trùn nhờ theo dấu vết của mấy con gà đang bới đất tìm mồi. Thiệt là phải cảm ơn bọn gà, nhờ bọn này mà tôi đã đào lên được chừng 1 tô trùn hổ tươi rói trong vòng 30 phút.
Ban đầu tôi chỉ định ghé tiệm đồ câu gần nhà mua một ít trùn để sáng mai đi giật rô phi cho vui. Nhưng khi nhìn mấy bó trúc trong tiệm thì tôi bỗng nhiên thấy khoái quá, cái màu vàng óng tự nhiên, cái đọt cong cong của những đọt trúc làm tôi phải thay đổi suy nghĩ: thôi, chơi thêm 2 cây cần trúc, ngày mai đem đi giật cho có cảm giác.
Thực ra trong bộ sưu tập cần câu tay của tôi không phải là thiếu, tôi đã trang bị đủ cho mình 04 cây cần tay cacbon loại bèo của China với đủ kích cỡ từ 2m7->4m5 mà cái giá chưa cây nào quá 60 ngàn đồng. Lo mải mê thử và chọn 2 cây cần trúc ưng ý loại của Đà Lạt (nghe chủ tiệm nói thế chứ tôi chẳng biết nó trồng ở tỉnh nào?) với cái giá 50 ngàn cho 2 cây. Mua xong 2 cây cần, tôi bắt đầu lựa mua một ít trùn. Nhưng khi nghe bà chủ tiệm nói 100g trùn mủ bữa nay giá 20 ngàn đồng/100g thì tôi bị sượng người lại. Lý do: trong túi chỉ còn đúng 10 ngàn đồng! Sáng nay đi làm vợ nhét vô bóp 100 ngàn, đổ xăng hết 40, sau khi mua 2 cây cần hết 50 nữa. Tôi cứ đinh ninh là giá trùn chỉ 10 ngàn/100g như lúc trước, ai dè bây giờ 1 kí lô trùn còn mắc hơn 1 kí thịt bò! Thôi đành chịu khó chạy về bãi đất trống gần nhà đào trùn hổ để làm mồi câu, bái bai bà chủ.
Thế là về tới nhà, tôi vác cái búa trong nhà ra bãi đất trống gần nhà tìm mấy con trùn. Chắc vài hôm nữa lãnh lương xong tôi mua cái xẻng nhỏ hay cái bay của mấy ông thợ hồ về để đào trùn, chứ đào bằng cái đầu búa vừa mệt và vừa kém hiệu quả quá. Lần mò một hồi thì tôi cũng đã tìm được hang ổ của lũ trùn nhờ theo dấu vết của mấy con gà đang bới đất tìm mồi. Thiệt là phải cảm ơn bọn gà, nhờ bọn này mà tôi đã đào lên được chừng 1 tô trùn hổ tươi rói trong vòng 30 phút.
Dưới gốc cây kế bãi rác này là một kho mồi câu quý giá.
Sau bữa cơm tối vừa xong, tôi vừa hì hục cột dây, tóm lưỡi, soạn đồ câu vừa bật tivi coi U23 Việt Nam đá với U23 U-Dơ-Bê-Kít-Tăng. Và cũng nhờ mấy pha hỏng ăn bàn đến mười mươi của các cầu thủ Việt Nam mà tôi đã kiểm tra được cái độ dẻo và chắc của cây cần trúc sau mấy lần đập và chọt cần câu lên vách tường vì tức! Xin cảm ơn các cầu thủ U23 Việt Nam nhiều lắm, Seagame sắp tới mà mấy anh cứ phung phí cơ hội như vầy thì chắc tôi có nhiều cơ hội thay cây cần mới quá.
Sau bữa cơm tối vừa xong, tôi vừa hì hục cột dây, tóm lưỡi, soạn đồ câu vừa bật tivi coi U23 Việt Nam đá với U23 U-Dơ-Bê-Kít-Tăng. Và cũng nhờ mấy pha hỏng ăn bàn đến mười mươi của các cầu thủ Việt Nam mà tôi đã kiểm tra được cái độ dẻo và chắc của cây cần trúc sau mấy lần đập và chọt cần câu lên vách tường vì tức! Xin cảm ơn các cầu thủ U23 Việt Nam nhiều lắm, Seagame sắp tới mà mấy anh cứ phung phí cơ hội như vầy thì chắc tôi có nhiều cơ hội thay cây cần mới quá.
Cần câu đã sẵn sàng
05h sáng thứ 7, 02 vợ chồng đang thi nhau ngáy thì cái điện thoại reng chuông inh ỏi lên báo hiệu một ngày đi câu vui vẻ bắt đầu. Và cứ như thường lệ, tôi xuống nhà tự chuân bị buổi sáng lót dạ trong khi vợ tôi vẫn ngon lành chợp mắt. Buổi sáng hôm nay của tôi là một tô mì gà và ly cà phê tự pha ngon lành. Thực ra bình thường thì sáng sớm tôi cũng không có nhiều thời gian để nấu nướng chuẩn bị cho buổi điểm tâm, nhưng do đang ở trong giai đoạn khó khăn nên phải cố gắng cắt tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nhiều lúc tôi tự ngẫm nghĩ thấy cái câu mà người ta hay nói:
"Phải thời cưỡi ngựa bắn cung,
Hết thời xuống đất nhặt thun bắn ruồi".
Hết thời xuống đất nhặt thun bắn ruồi".
Hay câu nói lừng danh của Ngài Alex Ferguson: "Phong
độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi"quả thật chẳng sai. Những lần đi câu
biển, đi câu bông lau hay đi câu đầm hàng tuần lúc trước của tôi giờ chỉ còn là
quá khứ đẹp đẽ. Bây giờ tôi phải cố gắng hạn chế bớt những niềm vui riêng của
mình càng nhiều càng tốt để dành lo lắng cho gia đình nhiều hơn. Đối với tôi,
bây giờ được xách cây cần trúc, xỏ trùn đi lòng vòng câu mấy con cá rô phi nhi
đồng ngoài sông, kênh rạch vào cuối tuần cũng là quá vui rồi, chứ tôi không dám
nghĩ là sẽ mua mấy bịch mồi câu hàng trăm ngàn để đi câu những con cá to cho thỏa
mãn cho niềm vui riêng của mình. Nó quả là niềm vui quá xa xỉ đối với tôi lúc
này. Là đàn ông nên tôi phải cố gắng nhiều hơn để lo cho mái ấm nho nhỏ của
mình.
Buổi điểm tâm của tôi với những miếng thịt gà ngon lành còn
dư từ chiều hôm qua.
06h sáng, tôi đã đến điểm câu của mình. Dân đi câu thường hay có câu: "Nhất rạng đông, Nhì chạng vạng" quả là chính xác, trời còn se lạnh, vừa buông cần thì cá ăn như ma đói. Hết tay phải rồi tay trái, tôi giật liên tục 2 cây cần không ngừng nghỉ. Cá tuy nhỏ nhưng với độ dẻo của đọt trúc thì tôi cũng đã có thật nhiều cảm giác sung sướng khi giật cá
06h sáng, tôi đã đến điểm câu của mình. Dân đi câu thường hay có câu: "Nhất rạng đông, Nhì chạng vạng" quả là chính xác, trời còn se lạnh, vừa buông cần thì cá ăn như ma đói. Hết tay phải rồi tay trái, tôi giật liên tục 2 cây cần không ngừng nghỉ. Cá tuy nhỏ nhưng với độ dẻo của đọt trúc thì tôi cũng đã có thật nhiều cảm giác sung sướng khi giật cá
Việc dính 2 lưỡi 2 con trong buổi câu là chuyện xảy ra thường
xuyên trong buổi sáng nay.
Khi nắng bắt đầu lên thì cá cũng bắt đầu chậm ăn dần, và 2 tay của tôi cũng đã mỏi nhừ, với trọng lượng của 2 cây cần trúc quá nhẹ thì cần gì phải sắm một cây gác cần cả trăm ngàn để gác cần? Lúc này mấy cọng rau muống, nhánh cây khô ven bờ chính là chỗ gác cần lý tưởng đối với tôi.
Khi nắng bắt đầu lên thì cá cũng bắt đầu chậm ăn dần, và 2 tay của tôi cũng đã mỏi nhừ, với trọng lượng của 2 cây cần trúc quá nhẹ thì cần gì phải sắm một cây gác cần cả trăm ngàn để gác cần? Lúc này mấy cọng rau muống, nhánh cây khô ven bờ chính là chỗ gác cần lý tưởng đối với tôi.
Đến 08h sáng thì cá đã trốn biệt tăm, nắng đã bắt đầu lên.
Do chỉ đội 1 cái nón vừa đầu, không có trang bị dù đi câu nên không thể nào chịu
nỗi cái nắng gắt nên tôi phải nhanh chóng thu cần về. Niềm vui nho nhỏ trong buổi
sáng nay được gói gọn trong cái thau toàn cá rô nhi đồng này:
Ăn cơm trưa và ngủ một giấc xong, cơn ghiền câu vẫn còn
trong đầu. Thế là tôi lại xách cần đi câu tiếp. Chiều nay tôi có thêm một bạn đồng
hành là nhỏ em gái đi cùng. Do buổi sáng đi học về, nó nhìn vào thau cá của tôi
mang về thấy khoái quá nên xin đi theo câu cho vui, ok, thế là 2 anh em xách cần
ra ao tiếp.
Điểm câu này quá thân thuộc với tôi, cá tuy không to nhưng rất
nhiều. Và cái ao này cũng chỉ toàn là cá rô phi thuộc hàng mới dứt sữa. Nếu tôi
mà sống ở Mỹ thì có lẽ đã đi ở tù vài tháng vì tội câu mấy con cá này rồi; ở Việt
Nam thì nhiều người nghĩ việc đó là tội lỗi hay chỉ kẻ vớ vẫn mới đi câu những
con cá vớ vẫn này, vì giật nó không sướng và không có giá trị. Nhưng với tôi và
nhỏ em gái thì chiều nay 2 anh em đã có những giây phút thật vui khi câu dính
cá. Những căng thẳng, mệt mỏi trong một tuần qua vì công việc, vì học tập đã
tan dần trong buổi câu chiều nay.
Mớ cá chiều của 2 anh em.
Khi mặt trời gần tắt, 2 anh em tôi thu cần ra về với số cá câu được. Và ở nhà vợ
tôi đã chuẩn bị sẵn cơm nóng, một chén nước mắm làm thật ngon cùng với một chảo
dầu để anh em tôi tận hưởng niềm vui trong ngày hôm nay với món cá rô chiên xù
giòn tan. Tôi và nhỏ em gái đã có một ngày thứ 7 thật vui bên chiếc cần trúc....Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




